Tả lại buổi học cuối cùng ở trường tiểu học

Buổi học cuối cùng luôn mang lại cho ta những cảm xúc đặc biệt khó tả, vậy em hãy tả lại buổi học cuối cùng ở trường tiểu học để giúp người khác hình dung được không khí của buổi học và cảm xúc, tâm trạng của những con người trong đó.

Đề bài: Tả lại buổi học cuối cùng ở trường tiểu học

Mục Lục bài viết:
I. Dàn ý chi tiết
II. Bài văn mẫu

ta lai buoi hoc cuoi cung o truong tieu hoc

Tả lại buổi học cuối cùng ở trường tiểu học


I. Dàn ý tả lại buổi học cuối cùng ở trường tiểu học


1. Mở bài

Giới thiệu về buổi học cuối cùng ở trường tiểu học

2. Thân bài
- Giới thiệu qua về trường tiểu học
+ Ở đâu?
+ Ấn tượng đầu về trường tiểu học
- Kể về buổi học cuối cùng tại trường tiểu học...(Còn tiếp)

>> Xem chi tiết Dàn ý tả lại buổi học cuối cùng ở trường tiểu học tại đây

 

II. Bài văn mẫu Tả lại buổi học cuối cùng ở trường tiểu học

Cuộc sống luôn vận động không ngừng, thời gian cứ chảy trôi để rồi mang theo bao kỉ niệm, bao hồi ức về một thời yêu dấu chẳng thể xóa nhòa. Với tôi, với bạn chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm đẹp tươi như thế. Và một trong những kỉ niệm mà tôi chẳng thể nào quên được đó là hồi ức về buổi học cuối cùng tại trường tiểu học.

Trường tiểu học của tôi được xây dựng trong một thị xã nhỏ, nằm ở ngoại ô thành phố Hà Nội. Trường tuy không rộng rãi, khang trang như mấy ngôi trường trong thành phố thế nhưng chúng tôi lại luôn cảm nhận được cái ấm áp và thân thuộc, trường như ngôi nhà thứ hai của bọn nhỏ chúng tôi.

Còn nhớ ngày đầu mới bước chân vào ngôi trường, mọi thứ thật xa lạ với tôi và trong những phút giây lạ lẫm ấy tôi cảm tưởng như mình sắp vỡ òa. Chẳng muốn rời xa bố mẹ, chẳng muốn xa bạn bè thân thuộc, xa mái ấm của mình để đến với ngôi trường lạ hoắc với nhiều thứ mới lạ, tôi sợ hãi mọi thứ, đây chẳng phải là nơi mà tôi thuộc về. Và tôi đã khóc nấc lên trong cái giây phút nghẹn ngào ấy, sợ hãi, yếu đuối bao trùm lên suy nghĩ nhỏ bé của tôi, và tôi đã thật tuyệt vọng trong những giây phút ấy.

Thế nhưng sau này khi làm quen với ngôi trường tôi mới nhận ra nhiều thứ, cuộc sống của một học sinh tiểu học không tệ nhưng tôi vẫn nghĩ. Tôi được học tập, được giao lưu cùng các bạn, tôi cũng dành những khoảng thời gian nhất định để suy nghĩ và tự tìm tòi lời giải cho những bài toán, và tôi đã tìm thấy niềm vui từ những thứ mà ban đầu tôi cho là không thể.

Thời gian qua đi và tôi dần lớn lên, tôi trưởng thành cả về suy nghĩ và hành động, nhưng càng lớn tôi càng nhận ra nhiều điều. Tôi phải tự chấp nhận những sự thật đau đớn nhất, đó là chia ly, là phải ngăn không cho những giọt nước mắt của mình rơi xuống, phải thật dũng cảm tiến lên phía trước dẫu phải bỏ lại đằng sau là cả một khoảng trời ký ức, cả một mái ấm mà tôi đã từng gắn bó.

Tôi vẫn nhớ như in ngày ấy, cái ngày định mệnh của buổi học cuối cùng tại trường tiểu học của chúng tôi. Ngày hôm ấy trời không nắng, gió nhẹ thoảng qua mang theo một nỗi man mác buồn. Nếu những ngày trước đó tôi chỉ thấy mệt mỏi bởi thời tiết, bởi lượng kiến thức phải chuẩn bị cho kì thi cuối cấp thì mấy ngày nay tôi lại càng thấy mệt mỏi hơn. Tâm trạng tôi đầy ắp tâm sự, những câu chuyện còn dang dở, những mẩu chuyện chưa kịp thốt lên thành câu, vài dòng lưu bút còn thơm màu mực mới,...tất cả, tất cả đều thấm đượm nỗi buồn của những ngày chia tay cuối cấp.

Hôm ấy tôi đến lớp thật sớm, khoác trên mình bộ đồng phục chỉnh tề nhất, cũng tại hôm ấy tôi mới thấy được sự trang nghiêm và đáng trân trọng của bộ đồng phục mà tôi đã mặc trên người suốt mấy năm trời. Chỉ còn vài giờ nữa thôi, sau vài giờ nữa tôi sẽ không còn là học sinh tiểu học nữa, tôi sẽ trở thành các đàn anh, đàn chị đầy gương mẫu, thế nhưng tại sao tâm trạng tôi lại đầy ắp nỗi buồn, sao cổ họng tôi lại cứ nghẹn lại, khóe mắt dưng dưng.

Tôi vào lớp ngồi ngay ngắn trên bàn học, vì hôm ấy là buổi học cuối cùng nên chúng tôi không cần phải học nhiều, thi cử cũng đã xong nên có lẽ bây giờ là thời điểm nhẹ nhàng nhất. Tôi mang chiếc cặp mà trong đó có vẻn vẹn vài cuốn sách cũ, những cuốn sách mà mọi khi bị tôi hắt hủi, ghẻ lạnh đầy những chữ nguệch ngoạc của mình thì nay tôi lại nâng niu cẩn thận, tôi nhẹ để chúng lên bàn và ngồi ngắm nhìn mọi thứ xung quanh mình. Các bạn trong lớp vẫn hồn nhiên tươi cười, chẳng biết là do tôi yếu đuối hay là các bạn mạnh mẽ nữa, nhưng thực sự khi ấy tôi không cười nổi, tôi muốn đi ra một góc nào đó và khóc, tôi không muốn nói chuyện với ai không phải vì tôi ghét bỏ họ mà là vì tôi sợ tôi sẽ khóc mất.

Tiếng nô đùa, tiếng cười giòn tan của các bạn trong lớp cuối cùng cũng đã dừng lại khi cô chủ nhiệm bước vào. Hôm ấy cô không quát mắng chúng tôi. Không còn là cô chủ nhiệm nghiêm khắc hay nhắc nhở chúng tôi mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, lúc ấy cô chỉ bước vào và im lặng. Dường như chúng tôi cũng cảm nhận được cái không khí tĩnh mịch đó là gì, những sự im lặng ấy là những giọt nước mắt lặng thầm, là những nỗi đau đớn của sự chia ly và mất mát mà chúng tôi đang phải gánh chịu.

Cái không khí ảm đạm ấy vẫn cứ diễn ra cho đến khi cô ngồi xuống và ôn tồn căn dặn chúng tôi những lời cuối cùng trước khi chúng tôi rời xa cô, rời xa mái trường thân yêu ấy. Cũng là những lời quen thuộc, cũng là cái giọng nói ấy, vẫn ngữ điệu thân quen ấy nhưng sao hôm nay chúng tôi lại thấy nó thấm thía đến lạ và muốn nghe mãi không thôi. Tôi ngước đầu lên nhìn các bạn bên cạnh, ai ai cũng cúi đầu đầy nghẹn ngào, tôi cố hít một hơi thật sâu để không khóc và tự nhủ mình không được khóc. Giờ đây mình đã trưởng thành vì vậy phải cứng rắn, phải mạnh mẽ lên để cô vui lòng. Và trong phút giây ấy tôi nhận ra cô giáo của mình, một nhà giáo mẫu mực tưởng chừng như cứng rắn và vô cùng mạnh mẽ vậy mà hôm ấy cô lại khóc, giọng cô run run và thỉnh thoảng hơi nghẹn lại đôi chút. Cuối cùng cô điểm danh cả lớp lần cuối, cô cầm cuốn sổ điểm danh lên đọc to rõ ràng tên từng bạn học sinh một, khi tên mỗi bạn vang lên cô còn nhắc nhở thêm về điểm mạnh, điểm yếu để chúng tôi khắc phục và hoàn thiện hơn. Khi cô gập lại cuốn sổ cũng là lúc tiếng trống trường vang lên, đó cũng là lúc chúng tôi nhận ra cuộc đời học sinh yêu dấu tại trường tiểu học của chúng tôi đã kết thúc, khi ấy chẳng ai có thể kìm nén được cái mớ cảm xúc hỗn độn của mình và tất cả đều khóc lớn. Cả lớp chúng tôi vỡ òa khóc lớn và chạy lên ôm trầm lấy cô, ngày hôm ấy cả ngôi trường vỡ òa trong tiếng khóc, những tiếng nấc, tiếng đau đến xé lòng. Ngày hôm ấy chúng tôi rời xa nhau, rời xa mái trường, ngày hôm ấy tôi khép lại câu chuyện về quãng đời học sinh tiểu học của mình.

Cơn đau ngày ấy tưởng chừng chết đi sống lại không thể vượt qua được thế nhưng bây giờ tôi đã có thể vững vàng bước tiếp. Bây giờ tôi đã trở thành học sinh lớp sáu, trở thành một phần của ngôi trường mới, tôi lại có cuộc sống mới, lại trở về với quỹ đạo những ngày học tập căng thẳng đầy vất vả của mình. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn về thăm trường cũ, thăm lại cô chủ nhiệm yêu dấu, cô vẫn cái vẻ điềm tĩnh và đầy nhiệt huyết ấy say mê trên bục giảng. Thời gian qua đi và hồi ức về buổi học cuối cùng ấy sẽ sống mãi trong tim chúng tôi, đó là những phút giây nghẹn ngào, đau đớn nhất, nhưng cũng là những phút giây đáng trân trọng nhất mà chúng tôi đã sống thật với trái tim mình.

-----------------------HẾT---------------------------

Để bài văn tả về mái trường, những kỉ niệm dưới mái trường của mình thêm sâu sắc, bên cạnh bài Tả lại buổi học cuối cùng ở trường tiểu học được giới thiệu trên đây, các em không nên bỏ qua những bài văn hay lớp 5 đặc sắc khác như: Tả trường em trước buổi học, Tả lại một trận bóng đá ở trường em, Tả ngôi trường vừa được xây dựng xong, Tả quang cảnh trường em lúc tan học

https://thuthuat.taimienphi.vn/ta-lai-buoi-hoc-cuoi-cung-o-truong-tieu-hoc-47828n.aspx

Tác giả: Phương Anh     (4.3★- 4 đánh giá)  ĐG của bạn?

  

Bài viết liên quan

Hãy kể lại một buổi tổng kết em đã được tham gia ở trường
Kể sáng tạo truyện Buổi học cuối cùng
Tả quang cảnh trường em trước buổi học
Nhạc chế Buổi học cuối cùng 2k1, Kem Xôi
Soạn bài Nhớ lại buổi đầu đi học, phần Tập đọc
Từ khoá liên quan:

Ta lai buoi hoc cuoi cung o truong tieu hoc

, ta buoi hoc cuoi cung duoi mai truong tieu hoc, ke ve ki niem duoi mai truong tieu hoc,

SOFT LIÊN QUAN

Tin Mới

  • Tả cây xà cừ

    Bài văn Tả cây xà cừ lớp 4, 5 bao gồm dàn ý, các bài văn mẫu hay, chọn lọc, giúp các em học sinh biết cách quan sát hình dáng, công dụng của cây xà cừ và tìm được nhiều gợi ý để bổ sung vào bài làm của mình. Tham khảo nội dung bài viết cũng giúp các em củng cố vốn từ, rèn kỹ năng làm bài văn tả cây cối, tả cây có bóng mát hay, đạt điểm cao.

  • Dàn ý cho bài văn tả cảnh lớp 5

    Dàn ý cho bài văn tả cảnh lớp 5 chi tiết, đầy đủ, phù hợp cho các chủ đề tả cánh đồng lúa, tả cảnh buổi sáng, tả cảnh hoàng hôn,..., giúp các em học sinh nắm được cách lựa chọn hình ảnh, từ ngữ miêu tả đồng thời tìm được hướng triển khai và hoàn thành tốt nhất bài văn tả cảnh trên lớp của mình.

  • Tổng hợp những bài văn tả cảnh lớp 5 hay nhất

    Tổng hợp những bài văn tả cảnh lớp 5 hay nhất sẽ giới thiệu đến các em những bài văn tả cảnh hay nhất từ tả cảnh đẹp quê hương, tả cảnh trường học, tả cảnh đẹp rừng núi,...Các em hãy cùng tham khảo để có thêm nhiều gợi

  • Top phần mềm giả lập Android trên máy tính

    Trình giả lập Android phục vụ nhiều mục đích khác nhau, từ các nhà phát triển thử nghiệm ứng dụng đến game thủ chơi game Android trên màn hình lớn với chuột và bàn phím. Và đây là danh sách các phần mềm giả lập Android tốt nhất cho máy tính có thể đáp ứng được mọi mục đích sử dụng của bạn, dù đó là gì.


 Mùa hè tới rồi muốn so sánh giá tìm điều hòa giá rẻ nhất thị trường hãy dùng TopGia để so sanh gia có nhiều mẫu dieu hoa để so sanh sanh, xem dieu hoagiá rẻ để so sánh giá