Cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca

Côn Sơn ca được Nguyễn Trãi sáng tác khi từ quan về ở ẩn tại núi Côn Sơn, Chí Linh, Hải Dương. Bài thơ không chỉ vẽ lên bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, nơi có đá, nước, những đám rêu phơi hữu tình mà còn hé lộ bức chân dung của người ẩn sĩ. Cùng tìm hiểu cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca các em nhé.

Đề bài: Cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca
cam nghi cua em ve con nguoi cua nguyen trai qua con son ca

 

Phần 1: Dàn ý Cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca

Xem chi tiết Dàn ý Cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca tại đây
 

Phần 2: Bài văn mẫu Cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca

Nguyễn Trãi là nhà văn, nhà thơ, nhà văn hóa lớn của dân tộc. Ông đã góp vào kho tàng văn học của dân tộc nhiều tác phẩm độc đáo, xuất sắc viết bằng cả chữ Nôm và chữ Hán. Trong số những sáng tác của mình, Nguyễn Trãi đã dành nhiều trang viết về Côn Sơn - mảnh đất cho ông nguồn cảm hứng dồi dào và một trong số những sáng tác tiêu biểu về nơi đây của ông đó chính là bài thơ Côn Sơn ca. Đọc Côn Sơn ca, người đọc không chỉ cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của thiên nhiên núi rừng Côn Sơn mà hơn hết, bài thơ đã thể hiện rõ nét những phẩm chất, vẻ đẹp của con người Nguyễn Trãi.

Trước hết, Nguyễn Trãi là người có tình yêu thiên nhiên say đắm, tha thiết với thiên nhiên và sống hòa hợp với thiên nhiên. Có lẽ chính bởi lòng yêu thiên nhiên đã giúp cho Nguyễn Trãi mở rộng lòng mình để cảm nhận và miêu tả bức tranh thiên nhiên Côn Sơn đẹp đến nao lòng.

Côn Sơn suối chảy rì rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai
Côn Sơn có đá rêu phơi
Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm
Trong ghềnh thông mọc như nêm
Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm
Trong rừng có trúc bóng râm
Trong màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.

Bằng tất cả tình yêu của mình với Côn Sơn, tác giả Nguyễn Trãi đã vẽ nên một bức tranh về nơi đây thật đẹp, có đủ hết thảy những đặc trưng của nơi đây - dòng suối, "đá rêu phơi", rừng thông, rừng trúc. Và hơn thế, dường như, Nguyễn Trãi đã dùng tất cả các giác quan để cảm nhận về thiên nhiên, cảnh vật nơi đây: ông dùng thính giác để cảm nhận âm thanh của tiếng suối róc rách chảy giống như tiếng đàn cầm, dùng thị giác để cảm nhận màu xanh mát bạt ngàn của rừng thông và dùng xúc giác để cảm nhận trọn vẹn độ êm của "đá rêu phơi". Để miêu tả vẻ đẹp của thiên nhiên nơi Côn Sơn, tác giả còn sử dụng hàng loạt các hình ảnh so sánh độc đáo: tiếng suối - tiếng đàn cầm, ngồi trên đá - ngồi chiếu êm,... Những hình ảnh so sánh ấy đã góp phần làm bật nổi vẻ đẹp bình dị mà trong trẻo, tươi sáng của thiên nhiên nơi đây. Tất cả những cảnh vật ấy được ông cảm nhận thật sâu sắc, tỉ mỉ và chính xác. Để rồi, giữa bức tranh thiên nhiên ấy, hình ảnh của "ta" hiện lên thật hòa hợp với thiên nhiên và đang làm chủ thiên nhiên rộng lớn, bao la bởi lẽ, trong bài thơ, tác giả đã sử dụng điệp từ "ta" lặp lại nhiều lần cùng việc sử dụng các động từ như "ta nghe", "ta ngồi", "ta nằm",... Và có lẽ, phải có một tình yêu thiên nhiên say đắm thì Nguyễn Trãi mới có thể vẽ nên một bức tranh thiên nhiên đẹp đến vậy.

Thêm vào đó, qua bài thơ, cũng giúp chúng ta nhận thấy rằng, Nguyễn Trãi là người có tâm hồn thanh cao, phóng khoáng với cuộc sống "nhàn" nơi trần thế và có lẽ, điều đó thể hiện rõ nét qua hai câu thơ kết thúc bài thơ.

Trong rừng có trúc bóng râm
Trong màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.

Giữa màu xanh bạt ngàn của rừng trúc, hình ảnh thi sĩ hiện lên thật đẹp - "ta ngâm thơ nhàn". Dường như, hình ảnh thơ ấy đã gợi nên trước mắt chúng ta hình ảnh một ông tiên, một bậc hiền triết với cuộc sống ung dung, tự tại, không vướng bận thế sự và có lẽ Nguyễn Trãi cũng như thế. Mặc dù lui về ở ẩn, ông vẫn nặng lòng mình với đất nước nhưng ông vẫn lựa chọn cho mình một lối sống "nhàn" - sống hòa mình với thiên nhiên. Và giữa muôn vàn suy tư cho dân cho nước, ông vẫn dành tình yêu của mình cho thiên nhiên, cho thơ ca, điều đó xét đến cùng là biểu hiện của một tâm hồn cao đẹp, phóng khoáng trong ông.

Tóm lại, qua bài thơ Côn Sơn ca, chúng ta không chỉ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thiên nhiên Côn Sơn mà hơn thế, qua bài thơ giúp chúng ta cảm nhận sâu sắc và trọn vẹn vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi - một nhà thơ, nhà văn hóa lớn của dân tộc.

Để có những cảm nhận chi tiết về giá trị bài thơ "Côn Sơn ca", bên cạnh Cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca, các em có thể tìm đọc: Phân tích bài thơ Côn Sơn ca của Nguyễn Trãi,  So sánh âm thanh tiếng suối trong bài Côn Sơn ca và Cảnh khuya, Cảm nghĩ của em về con người của Nguyễn Trãi qua Côn Sơn ca, Trong văn bản Côn Sơn ca của Nguyễn Trãi tác giả từng ca ngợi thú lâm tuyền. Niềm vui đó của Nguyễn Trãi có gì giống và khác với Hồ Chí Minh trong bài Tức cảnh Pác Bó.

https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nghi-cua-em-ve-con-nguoi-cua-nguyen-trai-qua-con-son-ca-51895n.aspx

Tác giả: Cao Toàn Mỹ     (4.0★- 3 đánh giá)  ĐG của bạn?