Kể lại câu chuyện Thưa chuyện với mẹ bằng lời của nhân vật Cương

Đóng vai nhân vật kể lại câu chuyện là dạng văn khá quen thuộc, đòi hỏi các em cần hóa thân vào nhân vật để trực tiếp thể hiện cảm xúc về các sự việc được kể, với đề văn Kể lại câu chuyện Thưa chuyện với mẹ bằng lời của nhân vật Cương cũng vậy, muốn làm tốt đề bài này, em cần đọc kĩ lại bài đọc nhiều lần, lựa chọn ngôn ngữ và cách diễn đạt cho phù hợp để thể hiện được giá trị nội dung của bài.

Đề bài: Kể lại câu chuyện Thưa chuyện với mẹ bằng lời của nhân vật Cương

Mục Lục bài viết:
1. Bài mẫu số 1
2. Bài mẫu số 2

ke lai cau chuyen thua chuyen voi me bang loi cua nhan vat cuong

2 bài văn mẫu Kể lại câu chuyện Thưa chuyện với mẹ bằng lời của nhân vật Cương

 

Bài mẫu số 1: Kể lại câu chuyện Thưa chuyện với mẹ bằng lời của nhân vật Cương

Sau trận ốm nặng kéo dài của thầy tôi, cảnh nhà tôi vốn đã nghèo khó giờ lại càng thêm nghèo khó. Một mình mẹ tôi phải lo toan vất vả, đầu tắt mặt tối kiếm tiền nuôi đàn con đông đúc. Tôi thương mẹ lắm!

Từ ngày nghỉ học, tôi đâm ra nhớ cái lò rèn đầu làng. Một hôm, tôi đánh bạo thưa với mẹ:

- Mẹ ơi! Mẹ nói với thầy cho phép con đi học nghề rèn.

Tôi biết là mẹ đã nghe rõ lời tôi nói nhưng mẹ vẫn hỏi lại:

- Con vừa bảo gì cơ?

Tôi nhắc lại:

- Con nhờ mẹ xin với thầy cho con đi học nghề thợ rèn ạ!

Mẹ ngạc nhiên hỏi:

- Ai xui dại con thế?

Tôi cắt nghĩa cho mẹ hiểu:

- Thưa mẹ, đó là tự ý con muốn vậy chứ chẳng phải ai xui. Con thương mẹ vất vả nuôi các em, lại phải nuôi cả con nữa. Con muốn học lấy một nghề để kiếm sống.

Mẹ tôi lấy tay áo lau nước mắt. Chừng như hiểu ý tôi, mẹ cảm động xoa đầu tôi, ngậm ngùi bảo:

- Con muốn giúp mẹ như thế là tốt, nhưng chẳng biết thầy có chịu nghe không? Nhà ta mấy đời dòng dõi quan sang, nay chẳng may sa sút mới phải chịu thế này. Không lẽ thầy mẹ lại để con phải làm đầy tớ cho ông thợ rèn.

Nghe mẹ nói, tôi thấy nghèn nghẹn ở cổ. Tôi nắm lấy tay mẹ, tha thiết giãi bày:

- Mẹ ơi! ở đời ai cũng phải có một nghề trong tay. Làm ruộng hay buôn bán; làm thầy hay làm thợ đều đáng trọng như nhau. Chỉ có những kẻ lười biếng, ăn bám và trộm cắp mới đáng coi thường.

Mẹ gật đầu khen:

- Nghĩ được như thế là con lớn rồi đấy! Từ từ mẹ sẽ lựa lời nói với thầy để thầy bằng lòng cho con đi học nghề thợ rèn.

Tôi vui lắm! Bất giác, trước mắt tôi hiện ra hình ảnh ba người thợ rèn nhễ nhại mồ hôi mà vẫn vui vẻ làm việc bên chiếc bễ thổi phì phò tiếng búa con, búa lớn theo nhau đập chí chát và những tàn lửa đỏ hồng bắn toé lên như đốt pháo bông.

 

Bài mẫu số 2: Kể lại câu chuyện Thưa chuyện với mẹ bằng lời của nhân vật Cương

Nghỉ học không lâu, tôi bắt đầu thấy nhớ cái lò rèn đầu làng mà mỗi khi đi học tôi vẫn thường đi qua. Nơi đó có các bác thợ rèn ngày đêm hăng say làm việc với búa cùng lò, nhìn cảnh tượng đầy khí thế ấy tôi lấy làm ngưỡng mộ lắm. Một hôm, tôi liền thưa với mẹ:

- Mẹ ơi! Mẹ nói với thầy cho phép con đi học nghề rèn.

Dù tôi đã nói rất to nhưng mẹ vẫn hỏi lại:

- Con vừa bảo gì cơ?

Tôi liền nhắc lại, to hơn cả ban nãy:

- Con nhờ mẹ xin với thầy cho con đi học nghề thợ rèn ạ!

Bỗng nhiên gương mặt mẹ trắng bệch, mẹ nắm chặt hai vai tôi và hỏi:

- Ai xui dại con thế?

Tôi biết trước thế nào mẹ cũng có phản ứng như vậy mà. Nhưng vì đã có chuẩn bị từ trước, tôi nhẹ nhàng mà vẫn dõng dạc nói:

- Thưa mẹ, đó là tự ý con muốn vậy chứ chẳng phải ai xui. Con thương mẹ vất vả nuôi các em, lại phải nuôi cả con nữa. Con muốn học lấy một nghề để kiếm sống.

Mắt mẹ tôi dần chuyển ửng đỏ, tôi có thể thấy rõ mắt bà ánh lên những giọt nước long lanh. Rồi mẹ đưa tay áo lên mắt chấm lấy những giọt lệ đang chực trào ra ấy. Mẹ tôi buồn bã xoa đầu tôi:

- Con muốn giúp mẹ như thế là tốt, nhưng chẳng biết thầy có chịu nghe không? Nhà ta mấy đời dòng dõi quan sang, nay chẳng may sa sút mới phải chịu thế này. Không lẽ thầy mẹ lại để con phải làm đầy tớ cho ông thợ rèn.

Nghe những lời mẹ nói, cổ họng tôi như khô khốc lại, nghèn nghẹn. Nhưng rồi tôi cố gắng hít thở thật sâu, nuốt nước bọt và nắm lấy bàn tay hao gầy của mẹ tha thiết nói:

- Mẹ ơi! ở đời ai cũng phải có một nghề trong tay. Làm ruộng hay buôn bán; làm thầy hay làm thợ đều đáng trọng như nhau. Chỉ có những kẻ lười biếng, ăn bám và trộm cắp mới đáng coi thường.

Mẹ tôi nghe những lời ấy liền nở một nụ cười, dầu trong ánh mắt bà vẫn còn ẩn hiện lên nỗi buồn phảng phất.

- Nghĩ được như thế là con lớn rồi đấy! Từ từ mẹ sẽ lựa lời nói với thầy để thầy bằng lòng cho con đi học nghề thợ rèn.

Được sự chấp thuận của mẹ tôi vô cùng hạnh phúc. Mặc dù biết là để thuyết phục thầy tôi không phải là việc dễ dàng gì nhưng chỉ cần mẹ con tôi thật sự quyết tâm và chân thành, tôi tin là thầy sẽ sớm hiểu và đồng ý cho tôi đi học rèn. Rồi trong khoảnh khắc ấy, trước mắt tôi là hình ảnh lò rèn xa xăm nơi đầu làng hiện lên. Ở đó có ba bác thợ rèn nhễ nhại mồ hôi mà vẫn vui vẻ làm việc với nụ cười bừng sáng trên môi. Những tiếng búa con, búa lớn thi nhau đập chí chát lên chiếc bễ thổi phì phò, và những tàn lửa đỏ hồng bắn lên như đốt pháo bông.

Trên đây là phần Kể lại câu chuyện Thưa chuyện với mẹ bằng lời của nhân vật Cương để có thêm kiến thức trả lời, làm tập làm văn, các em có thể tham khảo thêm phần Soạn bài Tập làm văn: Thế nào là kể chuyện và cùng với phần Soạn bài Mẹ ốm, Tập đọc nữa nhé.

https://thuthuat.taimienphi.vn/ke-lai-cau-chuyen-thua-chuyen-voi-me-bang-loi-cua-nhan-vat-cuong-39190n.aspx

Tác giả: Thuỳ Dương     (4.0★- 14 đánh giá)  ĐG của bạn?

  

Bài viết liên quan

Kể lại câu chuyện Nàng Tiên Ốc, kết hợp tả ngoại hình của các nhân vật
Kể lại truyện Tấm Cám theo lời của nhân vật Tấm
Soạn bài Người mẹ hiền, kể chuyện
Tưởng tượng câu chuyện có ba nhân vật: bà mẹ ốm, người con và một bà tiên
Soạn bài Người thầy cũ, phần Kể chuyện
Từ khoá liên quan:

Kể lại câu chuyện Thưa chuyện với mẹ bằng lời của nhân vật Cương

,
SOFT LIÊN QUAN

Tin Mới


 Mùa hè tới rồi muốn so sánh giá tìm điều hòa giá rẻ nhất thị trường hãy dùng TopGia để so sanh gia có nhiều mẫu dieu hoa để so sanh sanh, xem dieu hoagiá rẻ để so sánh giá