Cảm nghĩ của em về Cảnh 3 trong vở kịch Tôi và chúng ta

Mục Lục bài viết:
I. Dàn ý
II. Bài văn mẫu

Bài văn Cảm nghĩ của em về Cảnh 3 trong vở kịch Tôi và chúng ta


I. Dàn ý Cảm nghĩ của em về Cảnh 3 trong vở kịch Tôi và chúng ta:


1. Mở bài

Giới thiệu tác giả và tác phẩm
- Tác giả Lưu Quang Vũ sinh năm 1948 tại Phú Thọ, ông là nhà văn, nhà biên kịch có nhiều cái nhìn mới, sâu sắc về thời cuộc. Năm 1988 ông cùng vợ đã mất trong một tai nạn giao thông, khiến nhiều bạn bè đồng nghiệp những người ái mộ ông không khỏi hoang mang, buồn khổ
- Tác phẩm "Tôi và chúng ta" là một tác phẩm hay nó phản ánh cuộc đấu tranh âm thầm, lặng lẽ của cái cũ và cái mới, giữa một bên là tư tưởng tiên tiến, một bên là lối suy nghĩ tư duy lạc hậu, trì trệ.


2. Thân bài

- Khái quát về cảnh ba của vở kịch "Tôi và chúng ta" thể hiện rõ nét, tính cách, cái nhìn nhân sinh quan của từng nhân vật.
- Trong đó ông giám đốc Hoàng Việt là đại diện của người có cái nhìn tiên tiến tích cức, có trach nhiệm với công việc. Hoàng Việt may mắn có kỹ sư trẻ Lê Sơn là người có có tư tưởng tiến bộ, vì lợi ích chung, có chúng trí hướng với giám đốc Hòang Việt
- Nhưng trong xí nghiệp lại có Nguyễn Chính là người giữ chức vụ Phó giám đốc đại diện cho tư tưởng lạc hậu, chậm tiến. Anh ta luôn luôn đưa ra nguyên tắc này nguyên tắc kia để kìm hãm sự phát triển của xí nghiệp. Phó giám đốc Nguyễn Chính này lại được nhân vật Trương giữ chức vụ quản đốc người luôn suy nghĩ vô cảm, không có tình người, thường xuyên phách lối, bắt nạt công nhân, hỗ trợ đắc lực.
- Bối cảnh dẫn tới sự bi kịch trong tác phẩm "Tôi và chúng ta" phản ánh sự đấu tranh giữa hai cái nhìn giữa cái cũ và cái mới. Giữa cái tiên tiến và cái lạc hậu sau khi đất nước ta bước vào giai đoạn phát triển sau chiến tranh.
- Ý nghĩa của cuộc chiến này tuy không tốn nhiều xương máu và gay gắt như cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Nhưng nó lại kéo dài cam go, âm thầm, lặng lẽ và ảnh hưởng nhiều tới sự phát triển của nền kinh tế nước nhà.
- Phân tích tình huống kích được mở màm tư một cách nghĩ sáng tạo, chưa bao giờ thấy từ trước tới nay trong một xí nghiệp cũ, đã quen với những nết sinh hoạt, cách tư duy cũ.
- Phân tích nghệ thuật của tác giả? Trong vở kịch đặc biệt là, cảnh ba của "Tôi và chúng ta" tác giả Lưu Quang Vũ đã rất sắc sảo, quyết đoán khi đưa những nhân vật của mình vào những tình huống khó khăn.
- Chân lý mà tác giả muốn thông qua vở kịch "Tôi và chúng ta" để đổi mới chúng ta cần phải biết hy sinh lợi ích nào đó, loại bỏ cái cũ mới có thể tiến bộ .


3. Kết bài

- "Tôi và chúng ta" là một vở kịch hay nó phản ảnh được hiện thực ra hội sau khi đất nước ta hòa bình trở lại.
- Đồng thời tác phẩm này cũng thể hiện được cái nhìn của Lưu Quang Vũ với xã hội mới, ông luôn mong muốn thay đổi, sự tiên tiến sẽ tới để nền kinh tế nước ta phát triển hơn, thoát khỏi sự ì trệ, lạc hậu cũ.
 

II. Bài văn mẫu Cảm nghĩ của em về Cảnh 3 trong vở kịch Tôi và chúng ta:

Lưu Quang Vũ (1948-1986), quê ở Quảng Nam nhưng sống tại Hà Nội

là một cây bút tài hoa đã để lại dấu ấn trong nhiều thể loại: thơ, văn xuôi, đặc biệt là kịch. Thiên hướng và năng khiếu nghệ thuật của LQV sớm bộc lộ từ nhỏ và vùng quê Bắc Bộ đã in dấu nhiều trong sáng tác của ông sau này. Ở thể loại nào người đọc cũng bắt gặp một Lưu Quang Vũ với tâm hồn nổi gió, sức sống mãnh liệt và khả năng sáng tạo miệt mài.

Kịch Tôi và chúng ta được viết năm 1985 Sau đại thắng mùa xuân năm 1975 đất nước hòa bình thống nhất và chuyển sang một thời kỳ lịch sử mới. Nhiệm vụ chính của đất nước là xây dựng nền kinh tế giàu mạnh xã hội phồn vinh.

Cảnh ba trong kịch Tôi và chúng ta là những mâu thuẫn dồn dập giữa hai tuyến nhân vât tiên tiến và bảo thủ. Hoàng Việt - Giám đốc và Nguyễn Chính - Phó giám đốc - là hai đối thủ trong cuộc xung đột giữa hai phái mới và cũ này.

Nguyễn Chính cho rằng muốn sản xuất thì phải theo đúng kế hoạch "cấp trên", tuyển công nhân phải theo chỉ tiêu biên chế, bà Trưởng phòng tài vụ cho biết "không có quỹ lương cho thợ hợp đồng", muốn mua sắm nguyên liệu, vật tư "phải làm đúng những quy định. Giám đốc Hoàng Việt tuyên bố: chúng ta phải chủ động đặt ra kế hoạch, phải tuyển thêm thợ hợp đồng, mức sản xuất của xí nghiệp sẽ tăng lên năm lần, lương mỗi công nhân sẽ tăng bốn lần. Phải dừng việc xây nhà khách để trả lương công nhân trong hai tháng, sau đó sẽ hoàn lại. Công nhân sẽ không phải lo " bện thừng gia công kiếm thêm nữa". Muốn tăng sản xuất thì phải đầu tư, trước tiên là con người, để chấm dứt tình trạng vô lí bất công: người chăm và kẻ lười được đối xử như nhau, người tài năng và kẻ dốt nát đều hưởng chung một mức quyền lợi, thậm chí có những kẻ không làm gì cả, chỉ ngồi phán thôi, lại được vị nể hơn những người đã vất vả cống hiến".Những chức vô tích sự như chức Quản đốc Trương thì sẽ được bố trí làm nhiệm vụ khác,bởi lẽ: Không có chức vụ nào quan trọng cả. Chỉ có hiệu quả công việc là quan trọng. Ai làm được nhiều sản phẩm sẽ được hưởng lương cao, ai làm tồi sẽ bị phạt bằng tiền.

Muốn phát triển sản xuất thì cần mua thêm máy móc, nhiên liệu, nguyên liệu, phải sửa chữa các máy móc hỏng. Phải dùng séc, tiền mặt để mua sắm. Giám đốc lệnh cho phòng tài vụ phải cấp tiền cho tổ sửa chữa mua sắm và khẳng định: Tôi chịu trách nhiệm. Nhưng bà Trưởng phòng tài vụ không chịu chi. Phó giám đốc Nguyễn Chính đã phê phán Giám đốc: "Đồng chí bất chấp các quỹ định nghiêm ngặt của cả một hệ thống các cơ quan tài chính, ngân hàng, lao động, vật tư...".

Phái bảo thủ Nguyễn Chính chống trả rất quyết liệt. Có lúc là bằng nguyên tắc, nghị quyết Đảng uỷ, có khi lại lên giọng đạo đức ân tình: "Cái cơ chế mà đồng chí mạt sát ấy tồn tại bền vững mấy chục năm nay. Nhờ nó mà chúng ta hôm nay có chủ nghĩa xã hội như ngày hôm nay, hạt gạo đồng chí ăn, cái áo đồng chí mặc và cả chính con người đồng chí nữa đã được rèn luyện và trưởng thành trong cơ chế ấy. Đừng vội phủ nhận.

Quan điểm của Hoàng Việt rất mới mẻ tiến bộ, rất biện chứng. Anh đã chỉ cho Nguyễn Chính và phe bảo thủ biết: Sự vật không đứng yên, cuộc sống không đứng yên một chỗ, có cái hôm qua đúng, hôm nay nó là vật cản. Phải tìm cách phá bỏ... " Qua đó, ta thấy tư tưởng bảo thủ, cơ chế bao cấp quan liêu đã bị tư tưởng đổi mới giáng cho những đòn mạnh mẽ, quyết liệt. Nhưng thế lực bảo thủ đâu đã chịu đầu hàng. Nguyễn Chính, một kẻ vô cùng xảo quyệt từng đánh đổ bốn đời giám đốc. Hắn thuộc loại người nham hiểm, ghê gớm, loại người nếu bắt tay mình, mình phải xem lại tay kia còn đủ năm ngón không?. Vả lại sau lưng hắn vẫn còn có bao thế lực, đó là Trần Khắc, đại diện Ban thanh tra của Bộ!

Thật đáng buồn cho một cơ chế bao cấp bảo thủ " làm giả thì được huân chương, còn làm thật thì lại... no đòn!"

Cái "tôi" mà Giám đốc Hoàng Việt nêu lên là một thái độ dứt khoát, rõ ràng: tôi làm, tôi chịu trách nhiệm; "chúng ta" là một tư tưởng lớn: chúng ta hăng say lao động, vì sự ấm no hạnh phúc của chúng ta, vì sự giàu đẹp của đất nước.

Tôi và chúng ta, là đổi mới. Hơn 20 năm sau, trước sự đổi mới tốt đẹp của đất nước, ta càng thấy rõ vở kịch của Lưu Quang Vũ là một vở kịch hay và sâu sắc.

-------------------HẾT---------------------

Để nâng cao vốn kiến thức bài học và rèn luyện kĩ năng viết bài, các em có thể tham khảo thêm: Soạn bài Tôi và chúng ta, Tóm tắt mâu thuẫn cơ bản và tính chất tiến bộ của nội dung tư tưởng trong Tôi và chúng ta, Phân tích vở kịch Tôi và chúng ta, Tóm tắt cảnh ba trong vở kịch Tôi và chúng ta.

Tham khảo bài Cảm nghĩ của em về Cảnh 3 trong vở kịch Tôi và chúng ta của Lưu Quang Vũ để thấy được xung đột kịch và cả những bài học nhận thức sâu sắc mà nhà viết kịch Lưu Quang Vũ muốn gửi gắm qua vở kịch của mình.
Dàn ý phân tích và nêu cảm nhận sau khi đọc Cảnh III trong Tôi và chúng ta
Soạn bài Tôi và chúng ta trang 173 SGK Ngữ văn 9
Tóm tắt mâu thuẫn cơ bản và tính chất tiến bộ của nội dung tư tưởng trong Tôi và chúng ta
Cảm nhận về nhân vật Đan Thiềm qua hồi 5 vở kịch Vũ Như Tô
STT 26/3 hay và ý nghĩa
Phân tích và nêu cảm nghĩ truyện Hồn Trương Ba, da hàng thịt

ĐỌC NHIỀU